8.2 – Nợ chồng – Chu Khinh


Trở về miền Nam gặp cha mẹ của Mỹ Vi trở thành việc thiết yếu nhất của bọn họ.

Thạch Quân Nghị quả quyết chọn thứ hai trở về, cho nên Mỹ Vi run run rẩy rẩy cùng Quân Nghị oai phong lẫm liệt nam tiến.

Xe còn chưa kịp dừng đã thấy mẹ hùng hổ giơ gậy bóng chày chống nạnh đứng chặn trước cửa nhà, bắp đùi phì nhiêu còn đang rung lên từng nhịp, chuẩn mười món công phu trong Bao Tô Bà, lập tức cô sợ tới mức toàn thân mềm nhũn.

“La Mỹ Vi!” mẹ La gầm lên giận dữ, cộng thêm khí thế hung hăng xông tới, tức thì cô nhanh chóng đẩy cửa xe chạy ra ngoài, sau đó thân thể đại bàng của mẹ La cũng phi thân đuổi theo với tốc độ tốc chiến tốc tanhg, vô cùng gọn gàng múa gậy ném tới.

Thạch Quân Nghị vội vàng muốn tiến lên, lại bị một đôi tay kéo, khuôn mặt hòa ái tươi cười xuất hiện ở trước mặt của anh, “Yên tâm yên tâm, không có việc gì.”

“Nhưng. . . . . .”

“Ta bảo đảm không có việc gì.”

Đối phương vẫn như cũ cười he he vẫn quan sát anh, sau đó gật đầu một cái, “Ta là cha của Tiểu Vi, La Thao.”

“Con chào ba.” Anh lễ phép gật đầu, sau đó vòng ra phía sau mở cốp lấy quà tặng ra.

” Ui dào, người đến là tốt rồi, không cần mang nhiều đồ như vậy.” ba La vẫn cười, lôi kéo anh đi vào trong nhà, “Chúng ta đi vào ngồi hàn huyên một chút.”

“Con lo cho Mỹ Vi.” Anh đã nói với cô sẽ bảo vệ cô.

“Không cần không cần, nó quen rồi ấy mà.” Rất hài lòng con rể quan tâm con gái mình, ba La lôi kéo anh đi vào trong nhà.

Tính tình ba La rất tốt, tốt đến nỗi có thể nói là hoàn toàn không có tính khí, cùng con rể pha trà nói chuyện phiếm, hỏi qua tình huống của anh, cho dù biết anh là người thừa kế của tập đoàn Duệ Sang, nhưng thái độ vẫn như cũ không có đổi, còn rất bình thản tiếp tục cùng anh tán gẫu.

Một tiếng, hai tiếng, luôn tự cho mình năng lực tự chủ cao, lần đầu tiên Thạch Quân Nghị phát hiện mình cũng có thời điểm đứng ngồi không yên, mặc dù biết rõ như vậy là không lễ phép, không thích hợp với những gì anh được nuôi dạy, nhưng anh vẫn không ngừng giơ tay xem giờ, thời gian lướt càng nhanh, anh càng phát hiện mình càng nóng ruột nóng gan, đây là lần đầu tiên, anh được trải qua cảm giác xa lạ đó.

Anh hít khí trời cũng mau được ba mươi năm, chưa từng có cảm nhận đau khổ cùng hành hạ như vậy, cho dù có quyết định nặng nề bao nhiêu, tiền bạc lưu động khổng lồ tới cỡ nào, anh luôn tỉnh táo, bình tĩnh, dứt khoát xử lý nhanh gọn, nhưng bây giờ, anh lại có thể cảm thấy mỗi giây trôi qua chậm tới mức khiến anh khó chịu.

Anh mỗi lần nhìn đồng hồ đeo tay, ba La lại càng cười rực rỡ hơn.

Khi anh rốt cuộc cảm giác mình cũng không ngồi được nữa thì cửa bị mạnh mẽ đẩy ra, tiếng bước chân quen thuộc truyền đến, thạch Quân Nghị mới buông lỏng. Một giây kế tiếp, một bóng người xông vào phòng khách, Mỹ Vi đầu đầy mồ hôi chạy vào, ly trà trước mặt Quân Nghị uống một hơi cạn sạch, sau đó đem cái chén không đưa cho anh, anh rất nhuần nhuyễn rót đầy nước cho cô, cô tiếp tục nuốt ực, đã đời, mới tiếp tục thở.

Ba La đứng dậy hướng anh gật đầu một cái, sau đó đi ra ngoài.

Thạch Quân Nghị lau khô mồ hôi đầy trán cho cô, nhìn cô đỏ bừng cả khuôn mặt, không khỏi đau lòng nói xin lỗi với cô: “Thật xin lỗi.” Anh không làm được như đã hứa với cô, không có bảo vệ cô.

Cô tiện tay giơ giơ, ngồi xuống.

“Ba đi nơi nào?” Anh hỏi.

“Đi tìm mẹ.”

“Tìm?” Tới đây thì não bộ của anh không sao phân tích được câu trả lời của cô?

“Bởi vì mẹ lạc đường, nhất định phải ba đi tìm mới tìm được mẹ về.”

“Lạc đường?” Anh lại càng không hiểu.

“Ha ha, bởi vì mẹ em là một siêu cấp dân mù đường, chỉ cần rời nhà mười dặm, mẹ cũng không biết đường, cho nên dù là ở chỗ này mấy chục năm, mẹ vẫn sẽ bị lạc đường.”

Anh đã hiểu, thì ra là lần lạc đường ban đầu ở Maldives, thực ra là do gia truyền học được.

“Em nói là, mẹ đuổi theo đánh em, sau đó lạc đường đúng không?”

“Thật thông minh.” La Mỹ Vi than thở vỗ vỗ tay, “Ba em đã thành thói quen rồi, từ nhỏ đến lớn, mẹ mỗi ngày đều đuổi theo đánh em với em trai em, chúng em sẽ cố ý chạy thật xa, sau đó, ba em sẽ đi tìm mẹ em trở lại.”

Cho nên trước đó ba La mới nói với anh không cần lo lắng, thì ra là đã thành thói quen, mà vợ anh bị mệt như vậy, cũng chỉ vì chạy quá nhiều đường.

Thạch Quân Nghị sâu sắc cảm thấy, thì ra là Mỹ Vi mơ mơ hồ hồ, là di truyền. . . . . .

★★

Đến nhà họ La gặp cha mẹ thật sự dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng.

Không có như Mỹ Vi hình dung hung thần ác sát, cũng không có thấy cầu bổng phục vụ. Nên cảm thán Thạch Quân Nghị thành thục chững chạc, mị lực mười phần, hay là nên cảm thán mẹ La nhìn thấy nam chủ lập tức thái độ đại biến, mặc dù còn là níu lấy lỗ tai Mỹ Vi mắng cô dám len lén kết hôn, nhưng lời kết thúc lại là, “Làm rất tốt, đàn ông tốt như vậy, xuống tay chính là muốn nhanh gọn, hung ác, chuẩn xác! Cô ngốc này đời này cũng đã làm được chuyện khiến mẹ già của cô vui vẻ.”

1600 vạn tiền mặt, hai chiếc xe giá trị hơn trăm vạn, cộng thêm một cái biệt thự mẹ La thấy trong TV mơ ước đã lâu, là quà Quân Nghị biếu nhà họ La.

Mặc dù vẫn chưa gặp em trai đang học đại học La Tuấn Uy, nhưng mẹ La vô cùng hào phóng xua tay, “Trẻ con trẻ mỏ, không gặp cũng không sao.”

Một bên vui vẻ đếm tiền, một bên sảng khoái hai tay dâng Mỹ Vi, thuận tiện đạp thêm một cước. “Không có việc gì thì không cần về, chăm sóc thật tốt Quân Nghị là được.”

Sau đó lôi kéo con gái giáo huấn: “Mẹ xem Quân Nghị đối với cô rất tốt, nhân phẩm không tồi, tính khí lại tốt, ông xã như vậy, số cô đúng là đạp phân chó mới vớ được, thật sự mẹ không phải vì tiền với biệt thự mới bằng lòng bỏ qua cho cô dễ dàng đâu nhá.”

Đem cái chìa khóa biệt thự cẩn thận nhét vào túi, cười đến khóe miệng không thể khép, “Chủ yếu là Quân Nghị rất tốt, mẹ cảm thấy giao cô cho nó, mẹ yên tâm, cô phải biết đường mà quý trọng đó.”

. Những lời này làm Mỹ Vi khóc, cô cũng biết mẹ mình dù hung hãn, nhưng là người mẹ tốt vô cùng thương con.

“Dĩ nhiên Quân Nghị hào phóng như vậy thật là tốt, biệt thự thư giãn, còn có 1600 vạn, mẹ muốn đi mua túi xách mười mấy vạn trong quảng cáo kia, đi chợ giơ nó lên, khiến cho quần chúng đỏ mắt chết đi.”

Mỹ Vi lệ. . . . . .

Bởi vì Thạch Quân Nghị gần đây thật sự bận rộn, thời gian không đủ, cho nên cha mẹ La rất dứt khoát bằng lòng chờ anh có thời gian sẽ ở miền Nam mở tiệc rượu, mời họ hàng thân thích. Dù sao đã công chứng qua, bọn họ không lo lắng con rể siêu cấp chất lượng cao sẽ chạy trốn đi, vì vậy ở mẹ La không thôi phất tay cùng ba La hiền lành khuôn mặt tươi cười, bọn họ lái xe trở lại Đài Bắc.

Sau đó, mỗi ngày bình thản trôi qua.

Thạch Quân Nghị vẫn như cũ rất bận, cô vẫn vui vẻ thoải mái sống cuộc sống của chính mình, cùng đồng nghiệp tám chuyện, bị chủ nhiệm mắng, xem chút ít sách dạy nấu ăn, tuy rằng cô vẫn chưa có tiến bộ trong nấu nướng, nhưng thế giới riêng của hai người vẫn rất tuyệt, cuộc sống như thế, cô đã vui vẻ hạnh phúc.

Khó có được buổi tối anh có thể về sớm, cô hưng phấn nói muốn làm bữa tối có bữa tiệc lớn của Pháp gần đây cô mới học được cho anh thưởng thức.

Nếu nói bữa tiệc lớn của Pháp, chính là canh hành tây.

Đã đốt nến đỏ cắt hành tây nhưng cô vẫn bị hành cay làm nước mắt chảy ròng ròng.

“Để anh làm cho.” Anh nhìn vẻ mặt nhăn nhó của cô, đau lòng không dứt.

“Không cần không cần.” Cô lắc đầu, “Đây là kỹ xảo em học được trên TV đó, chỉ cần lúc cắt hành đốt nến, sẽ không sợ hành tây làm cay mắt.”

“Nhưng em vẫn chảy nước mắt thôi.” Anh chỉ ra sự thật khách quan.

“Có thể là bởi vì mới bắt đầu, cho nên hiệu quả còn không có phát huy?” Cô hắt xì một cái thật lớn, quay đầu tiếp tục sự nghiệp thái hành tây.

“Để anh.” Cô như vậy sẽ cắt phải tay mất, lần này anh kiên quyết đẩy cô ra, không thích nhìn vẻ mặt nhăn nhó của cô, cũng không muốn trái tim mình phải thấp thỏm lên xuống.

Thổi tắt nến, nhanh chóng tiếp nhận công việc của cô, anh gọn gàng cắt mỏng hành tây, động tác nhanh gọn chuẩn, cắt từng nhát đều đều mà cực thong thả, cô xem mà ngây người.

“Phải làm canh hành tây, đúng không?”

Cô đang ngu ngơ giật mình gật đầu.

Chảo nóng, bỏ bơ vào, chờ dầu hòa tan, sau đó anh đem hành tây tỉ mỉ rắc vào, vặn lửa vừa từ từ xào, động tác của anh rất chậm cũng rất có hiệu suất, bộ dáng cầm muôi không làm người ta cảm thấy không thích hợp, ngược lại tạo nên một loại cảm giác kỳ lạ thích mắt, tựa hồ vô cùng nam tính lại rất thân thiết, vừa hài hòa lại vừa uy nghiêm.

Chồng hiền tiêu chuẩn nha, Mỹ Vi nhàn hạ đứng bên cạnh, than thở nhìn người đàn ông đang bận rộn kia, thì ra anh còn có thể nấu ăn nữa đó. “Trên đời không có việc gì anh không làm được sao chứ?”

“Đương nhiên là có.” Thêm vào rượu nho trắng, tính giờ.

“Ví dụ?”

Anh quay đầu, lại gần cô, cúi thấp người, thật chậm thật chậm cười lên, ở bên tai cô thì thầm, “Sinh con”.

“Oh, cái đó.” Khuôn mặt cô hồng hồng, bị anh trêu chọc rồi.

Đến giờ, anh cho bột vào, chuyển lửa nhỏ, tỉ mỉ quấy.

Lại thêm vào thịt bò trước đó cô đã chuẩn bị tốt, một mùi thơm kỳ lạ lan tỏa trong phòng bếp, cô hít hà cái mũi, sau đó nóng lòng thúc giục, “Đã được chưa? Em đói bụng rồi.”

Nhìn nồi canh đã ổn, anh vặn lửa, bắt đầu tính giờ, trong lúc nấu canh, đồng thời vo gạo nấu cơm, lại đem đậu và thịt cô đã chuẩn bị xử lý tốt, một loạt mà anh làm vừa thuần thục lại nhanh chóng.

Bốn mươi lăm phút sau, cơm trắng thơm lừng, đậu xanh biếc xào thịt, bò bit tết rán, canh rau xanh, cùng với sữa tươi anh tỉ mỉ chuẩn bị cho cô, còn có nồi canh hành tây nóng hổi, bàn cơm này có cô chuẩn bị để trổ tài, biến thành bữa tối anh nấu nướng, xem ra vô cùng ngon miệng khiến người ta thèm thuồng.

“Oa, thơm quá!” Cô đã sớm an vị bên bàn cơm, cầm đũa, dĩa anh đã chuẩn bị tốt, không thể chờ đợi.

Uống xong canh thơm ngào ngạt, cô híp mắt cảm thán, hương vị này……Hương vị này tuyệt đến làm người ta rơi lệ, “Tổng tài, làm sao anh làm được chứ, làm sao làm được?” Vội vàng nếm thử một chút những món ăn khác, mỗi loại màu sắc hương vị đều hoàn hảo, ăn ngon đến mức không muốn dừng đũa, nếu như đầu bếp ở nhà hàng năm sao nếm thử tuyệt đối có thể giơ ngón tay cái lên tán thưởng!

“Ba hoa.” Anh vỗ vỗ đầu của cô, cẩn thận đem canh còn nóng thổi nguội cho cô, không biết cái người tham ăn này làm sao vậy, canh nóng như vậy cô còn uống ngay, cũng không sợ bỏng đầu lưỡi sao. (AAAAAAAAAAAA, ghen tị ~ ing)

“Thật, ăn siêu cấp ngon!” Ăn xong cơm anh nấu, cô cảm thấy thức ăn mình làm trước kia đều là thức ăn cho heo, không hiểu sao có thể nuốt nổi. Bắt tội anh lúc trước cư nhiên ăn xong mặt không biến sắc, cô cảm thấy định lực anh quá cao cường rồi!

“Làm thế nào? Ăn bữa này, về sau em khẳng định không ăn nổi thứ khác rồi.”

“Bé ngốc.” Anh bất đắc dĩ lắc đầu, “Về sau có thời gian đều để anh làm, vậy hài lòng chưa?”

“Như vậy anh có vất vả quá không?” Nên nói cô quan tâm hay là có ý xấu đây?

Anh thở dài càng lớn, “Không biết.”

“Tổng tài, anh thật tốt.”

Cô kẹp lên một miếng bít tết mềm non đến bên miệng anh, “, ăn một miếng bít tết, siêu cấp ngon đó.”

Có thể mượn hoa hiến Phật sảng khoái như vậy, nhất định cô là người thứ nhất!

Mở miệng cắn miếng thịt bò bít tết kia, tiếp đó một ngụm hôn cô, để cô và anh cùng nhau thưởng thức hương vị thịt bò đặt biệt, rượu vang nhàn nhạt ở trong môi hai người lan tỏa, môi lưỡi triền miên, anh cởi quần áo cô, một đường hôn đi xuống.

Sắp xếp như thế, anh rất hài lòng. Anh nấu cơm ngon cho cô, sau đó cô trở thành món điểm tâm ngọt của anh, còn gì hoàn mỹ hơn.

Posted on Tháng Hai 19, 2013, in Nợ chồng and tagged . Bookmark the permalink. 9 phản hồi.

  1. hay quá. tks bạn nhiều

  2. tks ban. cho mai. mong som co chuong moi

  3. Ngot chet nguoi di thoi. Cam on ban nhieu nhieu ban nhe🙂

  4. Hay quá! Hai người thật hạnh phúc, hâm mộ quá đi! Rất mong chương mới của bạn.

  5. ngot ngao wa, ma sao nay co ra xay ra truyen bun k nua

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

KJJlovers

Kim Jaejoong Vietnamese fans

DBSKinfo

ALWAYS KEEP THE FAITH. HOPE TO THE END

Lê Hoa Nguyệt Cung

"Tôi không thể ngừng nghĩ về em... cho dù tôi có trải qua bao nhiêu mối tình đi chăng nữa."

☾°★ Dâu House's

Nguyện cùng người trường cửu. Ngàn dặm cùng trăng sao

Mê trai đẹp Group

Chân trời nào là không có cỏ thơm, tại sao phải chung tình với một cành hoa

Cổ Nguyệt Đường

Ta, tiếu sái đến quên cả cách cười!

ஜ۩۞۩ஜ Slytherin House ஜ۩۞۩ஜ

You've been chosen by this house because you've got the potential to be great, in the true sense of the word

Hillbilly Hell ♐ 金書

「HUYỄN THƯ ĐIỆN」

Cesia's Blog

Let's enjoy life together

♥Vườn bướm của Vịt♥

♥♥♥Hãy cảm nhận theo cách của bạn ♥♥♥ Chúng tôi luôn luôn lắng nghe ,lâu lâu mới hiểu !

Angel in US

Sometimes a new beginning starts with "Goodbye"

Blog CHUYỂN SANG ĐỊA CHỈ MỚI LÀ: http://tjnkerbell.com

TỪ NGÀY 15/09/2013, blog ĐIỆP TIÊN CỐC chuyển sang ĐỊA CHỈ MỚI là: http://tjnkerbell.com.

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

~*(KNX)*~

Tôi chỉ là hạt cát giữa biển đời mênh mông!

ღTử Vi Cácღ

Yêu thương được cho đi là yêu thương có thể giữ được mãi mãi....

NHẬT QUỲ VIÊN

"Tình yêu có gì? Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ, một con ngồi yên một con đổi chỗ!"

Cancer0207

Không sợ trời! Không sợ đất! Chỉ sự chết!!!!

~~My House~~

Thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương.

%d bloggers like this: